Tặng Anh Thời Thanh Xuân

Một ngày nhàm chán bình thường, tôi gặp anh – người đàn ông ồn ào, nhiệt tình đến nỗi có chút phiền phức. Anh có đôi mắt đẹp và nụ cười tỏa nắng, nụ cười có chút chói mắt với sự ngây ngô không hợp tuổi. Có lẽ là quá nhàm chán và vắng lặng, tôi thả mình trong những câu chuyện của anh, để anh bên tôi qua những ngày mưa, ngày nắng. Không biết từ lúc nào, thanh xuân của tôi đong đầy những ký ức về anh.

Người đàn ông của tôi cuối cùng cũng chỉ còn tồn tại trong ký ức. Anh rời xa tôi trong ngày Sài Gòn đón cơn mưa đầu mùa. Không có nước mắt, không lời níu kéo, chỉ có những giai điệu nhịp nhàng quen thuộc kéo dài tưởng như bất tận. Tình yêu thanh xuân của tôi cứ thế khép lại.

Có những chiều không muốn về nhà, tôi lang thang qua bao góc phố, ngắm nhìn những ánh đèn rực rỡ mong xua đi sự trống trải đang làm tôi phiền muộn. Có lẽ là không nỡ chôn vùi nụ cười tươi đẹp ấy, tôi đem nỗi nhớ gửi vào “Tặng anh thời thanh xuân”. Nếu như ở thế giới thực, tôi và anh không phải sinh ra để dành cho nhau thì nơi đây tôi có thể dành tặng cho mình một cái kết đẹp hơn: Tôi và anh của một thế giới khác…

Đọc Sách

Tác giả: Khánh Phượng

Thể loại: Tiểu thuyết

Ngày: 13/04/2021